Bí mật đào hát: Cài định vị theo dõi gái bán dâm ‘chui’

(PLO) - "Chúng nó ăn chơi lắm, toàn yêu đương cặp kè với mấy thằng ranh con đầu xanh đầu đỏ, bao nó ăn chơi. Ngồi bàn xong nó rủ nhau lên bar lên sàn bay lắc, đá, ke, rồi đi ngủ some. Chơi bời xong rồi nghiện cả lũ..." 

Đào hát phần lớn là lười lao động, thích hưởng thụ. (Trong ảnh; đoàn kiểm tra liên ngành xử phạt một quán karaoke)

Đào hát phần lớn là lười lao động, thích hưởng thụ. (Trong ảnh; đoàn kiểm tra liên ngành xử phạt một quán karaoke)

Bí mật trong những chiếc điện thoại 
Mỗi đào hát thường sở hữu một chiếc điện thoại cảm biến đắt tiền. Lý giải điều này, các đào hát cho biết, đầu tiên sắm điện thoại vì mục đích công việc, sau đó mới là trưng diện.
“Những lúc không có khách thì lướt mạng up ảnh lên face, vào Zalo câu like, thu hút thêm người kết bạn rồi à ơi mồi khách đến hát”, đào hát tên P.Anh nói rồi chìa chiếc Galxy S6 khoe những comen khách hẹn đi hát.
Q, một tay chuyên “nuôi” gái ngồi bàn, cho biết nhiều đào dùng điện thoại để đăng ảnh sexy câu like nhằm bán dâm trên mạng xã hội. Ảnh càng đẹp càng sexy càng tốt. Muốn vậy, phải dùng điện thoại xịn.
Mỗi tấm ảnh hở hang, khêu gợi thu hút hàng nghìn lượt like, hàng trăm comen thế nào cũng vợt được vài gã ham của lạ. “Chiêu này các đào gọi là “đi câu like vợt gà”, thường dùng để bán dâm”, Q nói.
Gái ngồi bàn thường lập một tài khoản ảo đăng những status có cánh. “Những status kiểu như “nay buồn quá”, “có ai mời em đi ăn không”, “cô đơn quá”… được tung ra để mơi khách làng chơi, dụ họ đến quán hát hoặc mua dâm”, Hương, một đào hát tiết lộ.
Đào đang trang điểm chờ vào phòng phục vụ khách hát (Ảnh: Q.M)
Theo Thành, người có thâm niên 6 năm quản lý nhà hàng karaoke ở Hà Nội, bây giờ không còn thời của gái chân quê. Xưa kia em nào chân quê, bèo tấm mộc mạc thì được ưa chuộng. “Thời này thì gái phải cao, xinh, sành, sạch sẽ mới mong moi được tiền của khách”, Thành nói.
Ngọc Hà (quê Cao Bằng) làm tại quán karaoke trên đường Khương Hạ kể, tối hôm đi làm đầu tiên, sau khi bắt thay váy, xịt nước hoa, gã quản lý tịch thu chiếc Nokia E63 và đưa một chiếc iphone 5S. Chiếc điện thoại giá 5,5 triệu, gã lấy đủ 7,5 triệu, nhưng cho trả dần.
“Sau này mấy chị làm trước nói hắn cài định vị để theo dõi bọn em bán dâm chui. Nhiều người bị đánh, bị phạt vì đi khách chui. Chả biết thực hư thế nào nhưng bọn em mất điện thoại liên tục. Không có tiền lại phải mua chịu của bọn nó, giá cao, lãi cắt cổ”, Hà kể tiếp.
Trang Nhung (quê Ninh Bình) liên tục chạy qua phòng bên cạnh “chào khách quen”. Bất ngờ khi chiếc iphone 6 Plus để lại trên bàn hiện lên dòng tin nhắn: “Sáng mai em qua thanh toán tiền lãi. Em còn 17 triệu, tháng này chậm lần thứ 3, lãi tăng 15k (15.000)/triệu/ngày. Đừng để bọn anh nhắc nhiều”.
Để làm mới dịch vụ của mình, những quán karaoke luôn cần nguồn tiếp viên mới, nên không ngần ngại liên kết với nhiều đối tượng chuyên “săn hàng”, đặc biệt nhắm vào các cô gái chân ướt chân ráo từ quê lên thành phố tìm việc.
“À, em nhắc luôn con Ong Chúa mai qua gặp anh nói chuyện, đừng để bọn anh cho người đến tận nơi, không hay đâu. Nó 34 triệu rồi”, dòng tin nhắn thứ hai viết.
“Tối nay bọn anh có 3 người, bay ở GV, em rủ thêm cái L với con Ng.A Thanh Hóa qua cùng rồi đêm anh em some…”, nửa dòng tin nhắn thứ ba hiện lên thì màn hình khóa lại.
Some (sâm) được hiểu nôm na là kiểu quan hệ tình dục tập thể, quần hôn (group sex). Đây là thuật ngữ dân chơi và giới gái gọi thường sử dụng làm ám hiệu mua bán dâm.
“Giở bất cứ điện thoại của đào nào cũng có tin nhắn đòi tiền, nhắc nộp tiền lãi và tin nhắn hẹn bán dâm. Nói chung điện thoại bọn nó là cái thùng rác”, Q khẳng định.
“Lấy của thằng miền xuôi nuôi thằng miền ngược”
Theo quản lý quán karaoke tên N, hầu hết các gái ngồi bàn đều có quan hệ rất phức tạp, chủ yếu thân với dân chơi, dân bay lắc, ke, đá, lô đề bóng bánh. 
“Bọn nó không ngoan hiền như hay à ơi moi tiền khách đâu”, S, một nhóm điều gái nói.
Giới đào hát đều chung tình cảnh đâm lao phải theo lao. “Trót xa vào ăn chơi, hưởng thụ, không làm gái ngồi bàn thì chỉ có nước làm gái đứng đường”, S lý giải.
Theo nhẩm tính của Q, tiền boa sơ sơ mỗi ngày một đào kiếm được từ 3-5 triệu, thậm chí nhiều hơn nếu đi khách, những vẫn phải “giật đầu cá vá đầu tôm”. 
Theo gã, hầu như 100% các đào hát đều được giới bảo kê cho vay tiền mua điện thoại và phần lớn đào cũng “bốc” họ, vay nặng lãi để chơi bời.
“Đã chấp nhận đi làm vợ thiên hạ thì làm gì có đứa nào vừa đâu, chúng nó ăn chơi lắm, toàn yêu đương cặp kè với mấy thằng ranh con đầu xanh đầu đỏ, bao nó ăn chơi.
Ngồi bàn xong nó rủ nhau lên bar lên sàn bay lắc, đá, ke, rồi đi ngủ some. Chơi bời xong rồi nghiện cả lũ. Nói chung là lấytiền thằng miền xuôi nuôi thằng miền ngược thôi”, S kể.
Có một sợi dây ràng buộc vô tình giữa đào và giới nuôi gái. Đào thì ăn chơi, chi tiêu bao trai trẻ nên luôn trong tình trạng khát tiền. Các má mì, bô mì từ đó kiêm luôn cho gái dịch vụ vay nặng lãi và “bốc họ”. 
Vòng tròn cứ luẩn quẩn. Đào cứ phải đi làm rồi trả lãi, trả nợ, chưa kể chơi bời hết tiền lại vay, cứ lãi mẹ đẻ lãi con nên gần như chẳng bao giờ trả hết nợ.
“Hết tiền thì cho vay 1 triệu cầm về 100.00 đào nó cũng vay. Hỏi đến đây là nó chẳng còn cửa nào, phải vay thôi. Tự nguyện không ép, nhưng mình không cho vay nó lại đi tìm vay hội khác”, S phân trần. 
Ngoài kiếm tiền bo, hoặc đi ngủ với khách, những đào có nhan sắc luôn biết cách tận dụng lợi thế của mình để gia tăng thu nhập bằng cách cặp kè người lớn tuổi có tiền, chạy sô ngồi với dân bay lắc, đi some.
Thực chất các đào nổ mình là sinh viên, là gái nhà lành, vì hoàn cảnh đưa đẩy mới bước chân vào nghề này, tuy nhiên đa số là các cô gái ít học hành, đua đòi, bởi không phải đào nào cũng chịu được nhục và mệt khi thức thâu đêm. 
Một nguyên tắc của dân “nuôi” gái dịch vụ là không thể bán thời gian như sinh viên.
“Nhiều lúc đông khách, mà nó báo nghỉ bận đi thi, phải ôn bài này nọ thì còn quán nào gọi mình nữa”, Q nói.
Thực chất nguồn đào không quá nhiều, chỉ đảo từ nơi này sang nơi khác. Đa số gái ngồi bàn là giới hư hỏng sẵn, hay ăn lười làm, không chịu học hành mới bước chân vào con đường này. 
Chính vì hoàn cảnh nên khi đã vào, khó bật thoát do thói quen sống dựa dẫm.
Theo tiết lộ của S, ngoài thủ đoạn chơi họ, cho vay nặng lãi, một số nhà chủ còn dụ đào hát dùng các chất gây nghiện như cỏ, đá… để dễ bề khống chế, ép đi bán dâm.
Từ dịch vụ nhạy cảm đến mại dâm

Đào karaoke có tuổi nghề rất ngắn, khi thân xác mệt mỏi, nhan sắc xuống cấp, sẽ bị thải ra và dạt về ngoại thành, kiếm sống khổ sở, vất vả hơn. Số ít còn hương còn sắc được nâng cấp thành đào ở các quá bar, vũ trường. Cuộc đời các đào khi đã vươn mình ra biển lớn, lại tiếp tục bị đào thải. Một khi lọt vào sân chơi này, họ không có con đường quay lại.

Phía sau những chiếc Iphone đẳng cấp, những bộ áo quần hở hang đầy khiêu khích, những nụ cười mãn nguyện khi moi được tiền boa lớn từ khách là những giọt nước mắt đắng ngắt khi lết thân về phòng trọ đổ ập xuống tấm chiếu thiếp đi mà không thể lau chùi những nhơ nhớp sau những tiệc bia đêm. Đoạn trường còn lắm gian nan.
Luật sư Lương Quang Tuấn (Đoàn Luật sư Hà Nội): Theo Pháp lệnh Phòng chống mại dâm thì mại dâm là hành vi giao cấu của một người với người khác, trao đổi bằng tiền hoặc lợi ích vật chất.
Hoạt động, dịch vụ nhạy cảm thì pháp luật hiện hành chưa có định nghĩa cụ thể. Có thể hiểu là các loại hình kinh doanh massage, cắt tóc gội đầu, karaoke, cà phê đèn mờ, quán bar... Các dịch vụ này dễ biến tướng thành mại dâm.
Pháp luật Việt Nam nghiêm cấm mọi hành vi mua, bán dâm, những ai vi phạm sẽ bị xử lý nghiêm. Tuy nhiên, từ thực tế cuộc sống, mại dâm và các dịch vụ nhạy cảm vẫn len lỏi tồn tại bằng nhiều hình thức khác nhau, không dễ kiểm soát.

Quang Minh

TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục
Đọc thêm