Chồng bắt kí đơn ly dị ngay đêm tân hôn

Đã 1 tuần trôi qua kể từ cái ngày định mệnh ấy. Hôm đó, tôi là cô dâu xinh đẹp, rạng ngời hạnh phúc bên chú rể là anh... Thế mà mọi thứ bỗng chốc tiêu tan.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Mọi thứ đều tiêu tan khi chúng tôi lên xe dâu từ khách sạn về căn nhà riêng mà bố mẹ chồng đã chuẩn bị.
Những bức ảnh nhạy cảm, nhưng pha tình tứ thái quá của tôi với người cũ rải khắp xe. Thậm chí, có cả ảnh tôi và người cũ đang cùng nhau trong khách sạn... Lúc ấy mắt tôi đã mờ đi, người run lên và khóc lóc nhìn chồng. Chồng không nói gì, chỉ bảo ngồi vào xe, về nhà giải quyết.
Về đến nhà, tôi ôm chân chồng cầu xin sự tha thứ. Nhưng anh đã làm tôi sợ. Anh như một con thú với cơn giận dữ điên cuồng. Anh lao vào tôi đánh đấm và xé toạc bộ váy cưới, anh cào cấu thân xác tôi đến nỗi tôi lả đi mới chịu buông tha. Sau đó, anh ngồi dậy hút thuốc và viết đơn li dị. Anh chửi tôi là đĩ, là loại đàn bà lăng loàn không có trinh tiết và không xứng làm vợ anh rồi bắt tôi kí.
Tôi sốc và nhục nhã ê chề quá, nghĩ sống với anh thế này cũng không được, tôi đã kí. Kí xong, tôi xách vali ra khỏi nhà anh....
Tôi nghĩ đến những tháng ngày hạnh phúc khi ở bên cạnh anh. Anh đã cho tôi một tình yêu đẹp, sự tôn trọng và nâng niu. Đã vài lần anh bóng gió chuyện khinh bỉ các cô gái không giữ gìn cho đêm tân hôn, tôi đã chạnh lòng vì mình từng có thời gian mặn nồng với người cũ, thậm chí đã bỏ thai một lần. Tôi giấu anh tất cả chỉ bởi tôi sợ mất anh, tôi yêu anh rất nhiều.
Trước khi cưới, tôi cũng đã bí mật đi vá trinh, nơm nớp lo anh sẽ phát hiện ra quá khứ của tôi...
Rồi mọi chuyện đã xảy ra như thế, đau xót quá, ê chề quá mà tôi không biết phải làm thế nào, không biết phải giải thích với anh thế nào? Vì tôi là kẻ đã lừa dối anh, đã cho anh hi vọng để rồi bị sốc.
Tôi đã thử gọi cho anh để nói lời xin lỗi nhưng anh không nghe. Tôi rất buồn vì nghĩ anh đã quyết ly hôn với tôi rồi. Tôi vẫn còn yêu anh nhiều lắm, chỉ mong anh sẽ tha thứ cho tôi....
Tôi nghĩ cả đến những tháng ngày với người cũ. Khi ấy tôi là đứa con gái quê mùa chỉ muốn được đổi đời nên đã yêu anh - một chủ hiệu cầm đồ có tiếng ăn chơi ngay đầu ngõ khu nhà trọ. Chính cuộc tình tham vọng ấy đã giết chết tôi và tương lai hạnh phúc. Giá như ngày đó tôi chín chắn hơn, giá như tôi không bị những món quà của người ta làm cho hoa mắt, giá như tôi thận trọng hơn khi quyết định gửi trao tình cảm...
Bây giờ, mọi thứ đã quá muộn rồi phải không?
TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục
Đọc thêm