Ký ức Tết xưa

(PLVN) - Chiều cuối năm lang thang trên con đường đầy những nếp nhà cổ kính, lòng tôi chợt sững lại. Góc xa xa một khu vườn rêu phong chợt nhú lên những búp màu hồng bích. Khi tôi vừa kịp nhận ra đó là bông đào chúm chím thì cũng ngỡ ngàng mùa xuân đã về tự lúc nào, hương vị Tết đã len lỏi.

Hình minh họa

Hình minh họa

Người ta vẫn thường mải mê bởi trăm điều bộn bề của cuộc sống thường nhật mà đôi lúc quên mất vòng quay của thời gian, chẳng biết mùa xuân về tự bao giờ. 

Trên con đường, bầy trẻ thơ đang vui đùa. Nhìn vào sâu những ánh mắt lấp lánh của trẻ thơ sẽ là cách cảm nhận mùa xuân rõ nhất. Ánh mắt của những thiên thần háo hức mỗi dịp tết đến xuân về gợi ta nhớ đến mình thời thơ dại. Mong Tết đến với bao niềm vui, với bao hi vọng trong sáng. 

Chẳng niềm mong mỏi nào mạnh mẽ, da diết như trẻ thơ mong tết. Ngày xưa, con đường lát gạch đỏ lấm tấm cỏ dại ngơ ngác nhìn lũ trẻ tinh tươm trong những bộ quần áo mới. Đôi bàn tay cầm bao lì xì đỏ. Những bầy trẻ vui vẻ cười đùa. Rồi đám trẻ xách bánh chưng con tung tăng, nụ cười mang theo hơi thở mùa xuân, mang theo hơi bếp lửa ấm áp đỏ rực.

Lòng người như trẻ lại khi nhớ về không khí chiều 30 Tết cả gia đình đoàn tụ bên nồi bánh chưng nói chuyện rôm rả chờ bánh chín. Cả một năm dài chờ giây phút này thật hiếm hoi. Bếp lửa cuối năm khiến người ta chiêm nghiệm lại bao điều, những gì của năm cũ đã qua để ta hi vọng và cố gắng làm tốt hơn trong năm mới.  

Và tôi lại mong cảm giác được về nhà, trở về bên mẹ chờ nồi nước tắm tất niên thơm lừng vị lá mùi. Cái vị thơm ngát mà nhẹ nhàng tinh khiết khiến con người được thả lỏng, tâm hồn muốn trút bỏ tất cả những muộn phiền. Chợt thấy hồn mình như trẻ lại, mơ ước và khát khao nhiều hơn. 

Với nhiều người, càng lớn càng ít đi niềm háo hức Tết, càng lớn càng thấy mình thờ ơ với Tết hơn. Phải chăng, lớn lên sẽ có nhiều thú vui khác, nhiều điều bên cạnh để bận bịu quan tâm, lớn lên rồi sẽ có nhiều điều cần nghĩ đến và vô tình quên mất thời gian, quên mất Tết. 

Cho đến khi chiều ấy, nhìn đám trẻ, nhìn thấy hình ảnh của mình rất nhiều năm về trước, tôi mới nhận ra nhiều điều, rằng thờ ơ với niềm vui thơ dại chẳng khác nào sự thờ ơ với chính mình. Thời đại của công nghệ, của những phát minh hiện đại, những tòa chung cư chọc trời mọc lên như nấm, tết cổ truyền cũng theo đó mà ít nhiều có sự thay đổi. Nhưng dấu vết những mùa xuân xưa vẫn không thể phai mờ, khi ký ức xưa sống dậy những buổi chiều cuối năm. 

TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục
Đọc thêm