John Bramblitt - Vượt lên nghịch cảnh trở thành họa sĩ mù “tài ba”

(PLVN) - Bị mất dần thị lực từ năm 11 tuổi, nhưng John Bramblitt đã vượt qua mọi khủng hoảng, tìm lại ánh sáng cuộc đời bằng cách học vẽ và đã thành công.

John Bramblitt - Vượt lên nghịch cảnh trở thành họa sĩ mù “tài ba”

Bị mù vì chứng bệnh động kinh 

John Bramblitt sinh năm 1971 là một họa sĩ mù sống ở Denton Texas, nước Mỹ. John Bramblitt mắc chứng động kinh nghiêm trọng từ năm lên 2 và bắt đầu mất dần thị lực từ năm 11 tuổi. Mọi hình ảnh trước mắt anh đột nhiên nhòe đi rồi rõ ràng trở lại. Cứ như thế, đến năm 2001 thì anh hoàn toàn không còn có thể nhìn thấy gì được nữa. “Có những tháng tôi bị động kinh nhiều không thể đếm nổi”, anh tâm sự.

Trước khi mất thị lực hẳn, John đã học tại Đại học Bắc Texas ở Denton, Texas, nơi anh tốt nghiệp loại giỏi. Ban đầu anh từng mơ ước trở thành giáo viên, nhưng kể từ khi bị mù hẳn, ước mơ tan vỡ. Nó khiến anh tuyệt vọng và chán nản như đang rơi vào một cái hố sâu vô tận và tăm tối.  Anh vào tình trạng trầm cảm và không muốn gặp gỡ ai, từ gia đình cho tới bạn bè, bị xa lánh và sống cô đơn.

 John Bramblitt bắt đầu mất dần thị lực từ năm 11 tuổi

“Tất cả những ước mơ, kỳ vọng, mọi kế hoạch tôi đã xây dựng cho cuộc đời mình đều tan biến. Tôi không chỉ tuyệt vọng mà còn rất đau khổ. Tôi cảm thấy mình như là một con số không. Giống như cuộc đời mà tôi đã sống và định sống đều đã chết. Phải học lại cách viết chữ và rõ ràng, vẽ là một điều không tưởng. Tôi thấy mình mất tất cả, rơi vào trạng thái bế tắc”, John Bramblitt nói. 

Nhưng rồi một điều tuyệt vời đã xảy ra, ánh sáng cuộc đời bắt đầu le lói khi bắt đầu vẽ tranh. Chỉ sau một năm sau khi ánh sáng rời bỏ anh, John quyết định bằng mọi cách phải mang sắc màu trở lại cuộc sống, theo đó anh đã học vẽ. “Điều cơ bản là cố gắng lấy lại thị lực như trước đây, nhưng tôi nhận thức được rằng điều này là không thể, tôi đành phải chuyển sang học cách thích ứng với cuộc sống mới”, Bramblitt nói và bắt đầu công việc vẽ tranh của mình.

Học vẽ tìm lại ánh sáng cuộc đời 

Làm thế nào mà John Bramblitt có thể học vẽ thành công được khi trước mắt anh chỉ là một màu đen kịt? Cứ cho là anh có thể cảm nhận cuộc sống, ghi nhận phong cảnh xung quanh từ ký ức trong khoảng thời gian mắt sáng, nhưng làm sao anh có thể định hình được mà vẽ? Làm sao anh có thể cho ra đời những bức tranh mà ngay cả người bình thường cũng không thể vẽ được?

Để làm được điều này, John bôi hồ dán lên giấy để tạo đường viền cho hình ảnh định vẽ. Hồ khô sẽ nổi lên mặt giấy và anh có thể dùng tay sờ và cảm nhận xem liệu bức tranh đó đã ổn chưa. Sau đó, anh dùng vải vẽ có đường vân nổi và tô màu vào trong đường viền.

Khâu chọn màu vẽ là khâu khó nhất. John làm quen với những lọ màu có chữ nổi để phân biệt màu sắc, sau đó, như sống với màu vẽ, John có thể cảm nhận được màu sắc chỉ bằng cách vê chúng trên tay. Màu trắng, theo John Bramblitt thì đặc và dính như kem đánh răng, còn màu đen thì lỏng hơn nhiều.

Thời gian đầu, những tác phẩm của người họa sĩ mù trông xấu xí và vụng về, nhưng vì không nhìn thấy chúng nên Bramblitt cũng không mấy phiền lòng. Anh bông đùa rằng, “Không phải vì tôi bị mù nên tôi trở nên can đảm hơn khi thất bại, mà là bởi vì nếu chúng có trông xấu xí thì tôi cũng không phải nhìn chúng”.

 Hội họa đã trở thành ánh sáng của cuộc đời Bramblitt

Lúc mới đặt bút vẽ, Bramblitt phải mất 14 giờ liên tục để hoàn thành một bức tranh, nhưng bây giờ thì công việc đó không làm anh tốn thời gian như vậy nữa. Anh cứ tiếp tục vẽ và sáng tạo cho đến khi công việc này trở nên nhuần nhuyễn, tốc độ vẽ ngày càng tiến bộ, nhanh hơn trước rất nhiều. Các tác phẩm cũng ngày càng đẹp hơn, chuẩn xác hơn khiến người xem vô cùng ngưỡng mộ. 

Hầu hết những bức tranh của John Bramblitt đều về phong cảnh đồng quê, được lấy cảm hứng và những gì anh nhớ được khi mắt anh còn sáng. John chưa bao giờ nhìn thấy vợ và con trai nhưng đã vẽ khá nhiều bức chân dung về họ. Anh “mừng vì bị mù” bởi bằng những cách khác nhau anh có được trải nghiệm quý giá và cuộc sống của anh giờ đây rực rỡ hơn bao giờ hết. 

“Tôi đã vẽ rất nhiều bức tranh về đôi mắt nhưng không đơn thuần chỉ là đôi mắt mà đó chính là nhận thức. Cái cách mà một người nhìn vào nhiều thứ và 20 người cùng nhìn vào một thứ nhưng lại thấy 20 thứ khác nhau thật sự rất tuyệt vời”, Bramblitt nói.

Anh từng chia sẻ, “Nghệ thuật định hình lại cuộc đời tôi”. Những bức tranh của John mang đậm dấu ấn cá nhân, hầu hết được lấy từ những người và sự kiện có thật trong cuộc đời anh khi anh vẫn chưa bị mù. 

Trong khoảng 10 năm trở lại đây, John Bramblitt nhận được nhiều sự tôn vinh cũng như chú ý từ giới truyền thông. Những bức tranh của anh đã được bán ở hơn 20 quốc gia và anh đã xuất hiện trên toàn thế giới trên báo in, tivi và đài phát thanh. Anh đã xuất hiện trên CBS News News với Katie Couric, ABC và BBC Radio, và anh ấy đã được đăng trên tờ New York Times và Tâm lý học ngày nay. 

Anh là chủ đề của bộ phim tài liệu đoạt giải “Đường ngắm” và “Bramblitt”. Công việc của anh ấy đã nhận được nhiều sự công nhận , trong đó bao gồm một bộ phim tài liệu đã giành được một số giải thưởng phim ngắn và một video được bình chọn là “Video truyền cảm hứng nhất năm 2008” trên  YouTube.

Bramblitt cũng là tác giả của cuốn sách giành giải thưởng, “Shouting in the Dark”. Cuốn sách kể về cuộc đời của chính Bramblitt, hành trình vượt qua những khó khăn trở ngại khi mù lòa và những nỗ lực khơi dậy niềm vui, niềm đam mê và các mối quan hệ của mình thông qua nghệ thuật. Ngoài ra, anh cũng là người được chọn xuất hiện trên trang bìa của cuốn sách “Nhận thức về việc làm cho người khuyết tật” của Thống đốc Texas. 

John Bramblitt vẽ rất nhiều bức tranh về đôi mắt  

Bramblitt thậm chí đã truyền cảm hứng và dạy người khác học vẽ bằng cách sử dụng các kỹ thuật vẽ tranh của mình. Anh thậm chí còn trở thành cố vấn cho các viện bảo tàng trong việc phát triển các chương trình được thiết kế dành cho tất cả mọi người – từ người bình thường, người có khả năng hay khuyết tật. 

Bramblitt thừa nhận anh từng rất lo sợ khi trở nên mù lòa nhưng giờ đây anh không còn nghĩ về mình như là một người khuyết tật. “Tôi luôn tưởng tượng rằng mù lòa là một khác biệt rất lớn. Nhưng thực tế, mù lòa và sáng mắt không khác nhau là mấy. Tôi có thể làm được nhiều thứ mà tôi vẫn làm trước đây”, Bramblitt nói.

Theo một cách nào đó, Bramblitt cảm thấy hạnh phúc khi bị mù. “Cuộc sống sẽ có ý nghĩa hơn khi bạn ngừng suy nghĩ về nghịch cảnh như một trở ngại và xem nó như một kinh nghiệm sống, một điều gì đó mà bạn có thể học hỏi và lớn lên từ đó. Cuộc sống của tôi bây giờ là một con đường đầy màu sắc hơn bao giờ hết”, Bramblitt chia sẻ.

Cùng chuyên mục
Ray Charles - Nghệ sĩ khiếm thị da đen tài năng nhất nước Mỹ thế kỷ 20

Ray Charles - Nghệ sĩ khiếm thị da đen tài năng nhất nước Mỹ thế kỷ 20

(PLVN) - Ray Charles là một nghệ sĩ khiếm thị đa tài. Ông có thể đảm nhận rất nhiều vai trò: ca sĩ, nghệ sĩ dương cầm và sáng tác nhạc. Bên cạnh đó ông còn nổi tiếng với việc đã đưa những âm hưởng của các  thể loại nhạc đương đại như Jazz, Pop, nhạc thánh ca và nhạc đồng quê vào trong những tác phẩm mình sáng tác. Nụ cười vui vẻ luôn hiện diện trên khuôn mặt của người đàn ông này mặc dù ông phải chịu cảnh mù lòa. 
Đọc thêm