8/3 không hoa của người mang thân xác đàn ông

(PLO) - Tuy được sinh ra trong thân xác của một người đàn ông nhưng con người tôi lại hoàn toàn là phụ nữ. Mùng 8/3, tôi cũng thèm được tặng hoa quà như những người phụ nữ bình thường.
Ảnh mang tính chất minh họa. Nguồn internet. 
Năm năm rồi kể từ ngày tôi "hiểu" giới tính thật của mình, chưa bao giờ  tôi  nhận được một bông hoa hay một lời chúc nào nhân những ngày lễ của phụ nữ, nhiều khi nghĩ cũng tủi thân lắm. Có những năm, vào ngày này, với thân xác là một người đàn ông tôi còn phải “đóng vai” tặng hoa cho các đồng nghiệp nữ ở cơ quan. Để rồi đêm về tôi lại buồn tủi mà khóc một mình. Tôi chỉ ao ước có được một lời chúc, một bông hoa thôi mà sao khó quá.

8.3 năm ngoái của tôi buồn vô cùng khi đã công khai giới tính thật với gia đình nhưng mọi người vẫn coi tôi như một kẻ mắc bệnh có thể chữa được. Ngay cả anh rể tôi cũng như vậy, hôm về nhà, anh vẫn còn hỏi một câu khiến tôi chết đứng: “ Năm nay cậu út định tặng quà 8/3 gì cho người yêu thế”. Tôi tự hỏi, chả nhẽ mình công khai còn chưa rõ ràng hay sao? Vì thế mà ngày 8/3 năm nay tôi không còn hào hứng nữa. Ngay cả người nhà mình còn chưa chấp nhận, huống hồ là xã hội.

Sáng nay vừa đến cơ quan, sếp đã mang một bó hoa to đùng đến trước mặt. Khi đó, tôi như chết lặng, vui mừng, sung sướng vô cùng. Tôi tự nghĩ cuối cùng mình cũng đã được mọi người chấp nhận rồi ư? Thế nhưng chưa kịp nói lời cảm ơn thì khuôn mặt tôi biến sắc khi nghe sếp nói: “Mọi người phân công hết rồi, hôm nay 8/3 em tặng hoa cho Trang nhé”.

Không còn biết phải nói gì, khi đó tôi chết lặng. Tủi thân, ganh tị và cô đơn - đó chính là cảm xúc của tôi lúc bấy giờ. Trên môi giờ đây chỉ còn là nét cười gượng gạo. Tôi cố gắng trốn tránh buổi liên hoan 8/3 chỉ vì sợ thấy nụ cười mãn nguyện, niềm hạnh phúc của các cô gái khác.

Buổi tối về nhà, tôi tự nhốt mình trong phòng, bật nhạc thật to, cố gắng không nghĩ ngợi gì để quên đi cảm giác cô đơn. Ăn uống qua loa xong vốn định đắp chăn đi ngủ thì có người bấm chuông cửa. Uể oải bước ra mở cửa, tôi như chết lặng khi thấy một bó hoa đặt trước cửa phòng với tấm bưu thiếp: “Sáng nay, lúc Trí tặng hoa, mình đã muốn tặng lại luôn cho bạn. Nhưng sợ mọi người chọc quê bạn nên lại thôi. Giờ tặng chắc cũng chưa muộn nhỉ. 8/3 vui vẻ, hạnh phúc nhé. Nàng xứng đáng nhận được điều đó cô gái ạ!”.

Niềm hạnh phúc như vỡ òa. Tôi đã khóc, khóc vì đây là bó hoa đẹp nhất mà mình được tặng. Khóc vì cảm thấy được quan tâm, được thừa nhận với con người thật của mình. Chợt nghĩ đến một tương lai tôi có thể mỉm cười, ngẩng cao đầu bày tỏ cảm xúc háo hức mong đợi trong ngày 8/3, có thể thoải mái vòi : “ Quà 8/3 của em đâu?”.
Hải

TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục
Đọc thêm