Bi kịch những đứa trẻ bị mất quá khứ

(PLO) - Vào năm 1933, sau khi Đức quốc xã lên nắm chính quyền được nửa năm, Bộ trưởng Bộ Nội vụ Wilhelm Frick đã tuyên bố: “Phụ nữ Đức sinh con ít hơn số lượng cần thiết để tạo ra sự thịnh vượng và phát triển quốc gia, còn sự suy giảm gia đình là hậu quả của chính sách tai hại của Đảng Dân chủ và tự do”. Ông ta hứa nhà nước Đức quốc xã sẽ chỉnh sửa mọi thứ...

Lựa chọn trẻ em theo tiêu chuẩn Aryan

Lựa chọn trẻ em theo tiêu chuẩn Aryan

Những bà mẹ và trẻ em của “chủng tộc có giá trị”

Năm 1935, trong thành phần Ban chỉ đạo của SS (Lực lượng võ trang) Đức về vấn đề chủng tộc và dân cư đã xuất hiện một tổ chức mới là “Lebensborn”, theo tiếng Đức có nghĩa là “nguồn sống”. Lãnh đạo của Lebensborn là sỹ quan SS Max Zolmen. Cơ cấu của Lebensborn bao gồm những ban đặc biệt mà chủ đạo là ban sức khỏe; ngoài ra còn có ban hộ sinh và ban kiểm soát trẻ mồ côi chiến tranh.

Theo kế hoạch của người đứng đầu SS là Himmler, ngôi nhà Lebensborn phải là nơi để những người phụ nữ chưa chồng có thể bí mật sinh con và để đứa trẻ lại cho nhà nước nuôi dưỡng. Dưới khẩu hiệu “Hãy tặng con cho quốc trưởng!” những phụ nữ Đức được kêu gọi sinh ra những “người Aryan chân chính”.

Khi đó đứa con ngoài giá thú không còn bị coi là điều ô nhục mà là niềm vinh dự. Năm 1936, tại ngoại ô Munich ngôi nhà Lebensborn đầu tiên đã được mở ra. Phụ trách là bác sỹ, các nhân viên SS, chăm sóc các thai phụ là hộ lý và các y tá. Ở tại Lebensborn không phải là tất cả những người phụ nữ mà chỉ là những “người mẹ của chủng tộc có giá trị”. Họ phải trình giấy tờ về phả hệ của mình để khẳng định rằng mình thuộc phả hệ “tinh khiết”.

Những đứa trẻ được sinh ra ở Lebensborn được chăm nom cẩn thận, chúng được đo chiều cao, cân nặng, thể tích hộp sọ. Điều được đặc biệt chú ý đến là đôi mắt, đứa trẻ sinh ra nếu bị bệnh hoặc kém phát triển sẽ bị giết chết.

Trẻ em Lebensborn trong chiến tranh Thế giới II

Cùng với sự bắt đầu các hoạt động chiến sự tại châu Âu, những ngôi nhà Lebensborn đã được xuất hiện ở Luxembourg, Pháp, Bỉ, Na uy và Ba-lan. Himmler cho rằng trong các cơ sở này có quá ít trẻ em. Quân đội Đức cần phải có nhiều trẻ em hơn.

Đến mùa thu năm 1943 trong thời chiến tranh Thế giới II đã có một sự thay đổi triệt để. Quân Đức đã thất bại nặng nề tại Stalingrad. Tiếp theo là sau trận Kurs, Hồng quân đã tiến quân- các đội quân của Đức phải rút lui sau khi có khoảng 1,5 triệu quân thiệt mạng. Lính Đức đã không còn tin vào chiến thắng của nước Đức “vĩ đại” và sự ưu việt của chủng tộc Aryan. Khi đó chúng bắt đầu tìm kiếm những dân tộc gần với chủng tộc Aryan trên lãnh thổ châu Âu, vùng Ban tích và đất nước Xô viết. 

Tháng 4/1944 quân Hitler bắt đầu một chiến dịch trừng phạt đối với du kích vùng Pototsk-Vitebsk dưới tên gọi mật mã “Lễ hội mùa Xuân”. Trong vùng có hàng chục nghìn phụ nữ địa phương, những người vợ và con cái của quân du kích. Có vài nghìn trẻ đã được đưa đến trại tập trung, 2500 trẻ Vitebsk được đưa tới những ngôi nhà Lebensborn để dùng cho các thí nghiệm.

Vì sao quân Đức quốc xã lại chú ý đến những trẻ em Belaruss? Đơn giản bởi chúng giống với người Aryan, cũng có mắt xanh, khỏe mạnh, và điều chủ yếu là có hình dạng hộp sọ Aryan. Khác với những trẻ em Do thái và Di gan, nhiều trẻ em Belaruss, theo nhận xét của Himmler thì gần như là người Aryan và có thể là nguồn hỗ trợ to lớn cho Đế chế thứ ba.

Bi kịch những đứa trẻ bị mất quá khứ ảnh 1
Huấn luyện trẻ em Lebensborn

Từ bài phát biểu của Himmler vào ngày 4/10/1943 tại Poznan: “Tất cả những gì mà các dân tộc khác có thể cung cấp cho chúng ta là một huyết thống tinh khiết giống với chúng ta và chúng ta sẽ tiếp nhận. Khi cần, chúng ta sẽ làm điều này bằng cách bắt cóc trẻ con của họ và nuôi dưỡng chúng trong môi trường của chúng ta”. Một mạng lưới hoàn chỉnh những nhà trẻ Lebensborn ở Liên Xô đã được thành lập.

Để “Đức hóa”, theo ý tưởng của Himmler, chúng đã đưa ra khỏi Liên Xô 50000 trẻ em của “chủng tộc có giá trị”. Mục đích chính của Lebensborn là cải biến trẻ em độ tuổi mẫu giáo để chúng quên đi thời thơ ấu của mình ở Liên Xô và nguồn gốc bản thân. Với sự hỗ trợ của các nghiên cứu y khoa và các bài test tâm lý, bọn chúng chỉ chọn lựa những đứa trẻ khỏe mạnh, mắt xanh, tóc vàng. Quân phát xít tin rằng các tiêu chí lựa chọn là hoàn hảo, không thể có sai lầm.

Năm 1941, người phụ trách trại trẻ số 3 tại Minsk nhận một lệnh đặc biệt: Phải báo cáo về những trẻ em Do thái đã lọt vào đây và bà đã làm báo cáo. Song những người chăm sóc nhà trẻ đã giấu bà trưởng trại và bí mật nuôi dưỡng những trẻ em Do thái, đặt cho chúng họ tên của người Nga và sau đó làm phép rửa tội. Đối với người Đức thì đó là điều quan trọng vì người Do thái không thể đến nhà thờ. Vài tháng trước khi Minsk được giải phóng, quân Đức đã vội vã sơ tán khỏi thành phố. Chúng đã quay lại nhà trẻ và đem theo 30 trẻ em Belarus. 

Những trẻ mồ côi được chở đến Kaunas và sống tại điền trang cũ của bá tước Tưskevich. Tại đây bọn trẻ bắt đầu được dạy tiếng Đức, cấm được nói chuyện bằng tiếng Nga. Theo tiến độ tiến quân của quân đội Xô viết thì trẻ em càng bị đưa đi xa hơn. Ngay sau đó bọn trẻ bị đưa đến Danzig, từ đó sẽ đến Berlin và Belzig.

Các chuyên gia đã đo chiều cao, cân nặng, thể tích hộp sọ, mũi, khoảng cách giữa góc cằm, thậm chí xem xét cả cấu trúc tóc dưới kính hiển vi. Sau này bọn trẻ đã bị đưa vào nhà trẻ Gaynshul và trong số những người được lựa chọn vẫn có cả trẻ em Do thái. Himmler cho rằng những đứa trẻ chủng tộc tinh khiết sẽ “hoàn vốn” khi lớn lên chúng sẽ trở thành những người lính của quốc xã. Mỗi một đứa trẻ của nhà trẻ Lebensborn đều phải trải qua nghi lễ đặt tên theo kiểu SS.

Bọn trẻ đã được đặt những cái tên mới. Zina trở thành Zigred, Nina thành Wilgelmina, Masha thành Ingeborg vv...Những đứa trẻ Belaruss đã trở thành người Aryan như vậy. Tại Lebensborn có “ hệ thống cây gậy” hoạt động. Đối với những hành vi phạm lỗi, bọn trẻ bị đánh đập bằng gậy, bị biệt giam. Chúng bị đe dọa để phải sợ Liên xô, thường xuyên được nhắc nhở: “Hãy quên rằng mình là trẻ con Belaruss. Quốc trưởng nói - các em là những người lính và công nhân tương lai”. Chúng luôn được nhắc mình là người Đức.

Bọn trẻ đã nhanh chóng thông thạo tiếng Đức và kiểu suy nghĩ của người Đức. Sau 4 tháng tập luyện mỗi ngày chúng đã trở nên dễ bảo hơn như Himmler mong muốn. Sau đó, những trẻ em này đã được giao cho các gia đình người Đức. Tại Lebensborn có một văn phòng hộ chiếu, là nơi bọn trẻ được giao cho “hồ sơ thực thụ”. Ngay cả những người Đức cũng không ngờ rằng những đứa trẻ mà mình nuôi lại được sinh ra tại Belarus.

Điều gì xảy ra với trẻ em Lebensborn sau chiến tranh

Mùa đông năm 1945 việc thử nghiệm đã bị ngắt quãng. Những trẻ lớn được đưa đến Berlin để đào chiến hào, còn trẻ nhỏ bị nhốt trong nhà kho. Những người chăm sóc đã hủy những tài liệu lưu trữ của Lebensborn. Sau chiến tranh đã có vài triệu công dân Xô viết sống bên ngoài Liên xô. Tại hội nghị Yanta năm 1945 Stalin, Churchil và Roosvelt đã thỏa thuận về việc các tù binh chiến tranh sẽ trở về Liên xô bất luận ý muốn của họ ra sao.

Ban hồi hương với sự hỗ trợ của NKVD (Bộ Dân ủy Nội vụ) Xô viết đã tạo lập một hệ thống lớn gồm các nhóm tìm kiếm ở Đức có trách nhiệm tiếp nhận công dân ở địa bàn đồng thời tiến hành tìm kiếm những trẻ em Belarus từng bị quân Đức đưa đi. Việc tìm kiếm những đứa trẻ đã bị “Đức hóa” là rất khó khăn. Một số đã bị đe dọa và chúng sợ hãi phải thú nhận thân phận thực sự, số khác thì lại không nhớ được tên thật của mình. 

Đứa trẻ Lebensborn cuối cùng đã được sinh ra vào năm 1945 tại khu vực Mỹ chiếm đóng ở Đức. Người Mỹ được thuyết phục rằng Lebensborn là một tổ chức nhân đạo giúp đỡ những người mẹ đơn thân. Chỉ một năm sau đó người Mỹ mới hiểu ra sự thật. Tại tòa án Nurnberg các nhân viên của Lebensborn đã bị kết tội theo 3 điều - tội chống nhân loại, tội ác chiến tranh và tham gia vào tổ chức quân sự. Sau chiến tranh những người lính Xô viết đã tìm thấy một số trẻ em Lebensborn nhưng cũng có những người ở lại Đức. Chúng đã lớn lên trong các gia đình người Đức và coi mình là người Đức bản địa. 

TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục

Đọc thêm