[Truyện ngắn] Bình minh nhảy múa

Nếu như hôm nay cô không gọi điện, anh sẽ không bao giờ nói chuyện với cô nữa. Cả tối hôm kia, hôm qua, nằm trên giường anh chỉ chú ý đến cái điện thoại bé xíu, một tin nhắn của cô bạn cùng lớp hay cú gọi của thằng bạn bợm nhậu cũng làm anh giật mình. 

[Truyện ngắn] Bình minh nhảy múa

Anh nhầm đó là cô và muốn hét lên, nhưng không phải! Thằng bạn ngọng ngịu: “Mày cứ tưởng gì cơ?” “Không có gì”. “Thằng điên, ra ngoài chơi với tao cho đỡ...”. Anh từ chối, sau khi nói vài ba câu chuyện tào lao thì cúp máy. Càng đợi thì càng vô vọng. Hay là cô không có chút tình cảm nào thật? Có lẽ như vậy. Nhưng những ngày tháng qua đi với nhau chẳng lẽ không chứng tỏ một điều gì sao? Những ngày mà cô và anh cần nhau để sưởi ấm trái tim nhau. Anh đã thổ lộ, còn cô thì cứ dùng dằng: “Em chỉ làm em gái anh thôi”.

Giọng cô nhẹ như hơi thở. Anh cũng nín lại những hơi thở khó nhọc. Anh đoán, có thể ban đầu, cô gái nào cũng tỏ một chút kiêu kiêu, khai thác triệt để lòng nhiệt thành của cánh đàn ông, mặc dù lòng đã rung động. Anh vẫn trung thành với ý nghĩ của mình như thế. Chinh phục một cô gái mà quá dễ dàng thì cũng đâu có hay. Ấy vậy mà, dường như thời gian không cho phép anh chịu đựng thêm cái cảm giác lạnh nhạt như thế. Anh muốn mình và cô tiến xa hơn, anh cần trái tim một người con gái để bớt đi sự nguội lạnh. 

Anh ôm cô và cô đã phản ứng. Anh sợ làm cô tổn thương và sẽ nghĩ anh cũng chỉ là một con thú thèm khát. Cô như giọt sương anh chỉ sợ mình sẽ làm nó tan vỡ. Đành chỉnh lại vạt áo xô lệch cho ngay ngắn lại. “Em đã nói rồi, em chỉ coi anh là anh trai thôi!”. Lời nói làm anh xót xa. Những ý nghĩ ấy vơ vẩn ẩn hiện trong đầu anh. Ngoài trời lắc cắc mưa, cơn mưa lây rây, những cơn mưa xuân làm ớn lạnh cả cái không gian vốn rất mỹ miều. Nằm trong chăn, anh ngóc cổ ra nhìn mưa. Rét thế này cứ nằm thêm chút nữa. Hôm nay chủ nhật mà, anh sẽ nghĩ đến biết bao nhiêu chuyện vớ vẩn khác.

* * *

Phố xá có gì náo nhiệt, khiến anh phải bật dậy. Vẫn là mớ âm thanh ngày thường. Mùa xuân mới bắt đầu được hơn một tuần nay. Thoáng nhớ lại mình đã xa người yêu bao nhiêu mùa xuân. Có lẽ đã năm mùa xuân rồi. Bây giờ không biết em có nghĩ đến mình không. Mình còn bao nhiêu mùa xuân nữa để mà chờ đợi. Và khi vắng em thì mình biết làm gì, kẻ Nam người Bắc. Mình không xua đuổi được cái ý nghĩ sẽ tơ tưởng đến người con gái khác. Là chỉ đỡ nhớ em thôi, để lòng đỡ trống trải khi thiếu vắng em thôi. Làm sao anh chịu đựng được khi bạn bè chúng nó tay nắm tay người yêu đi bên nhau ngày cuối tuần còn mình chơ vơ. Đành rằng có lỗi với em, nhưng em biết không, có thể khi ôm trong mình người con gái khác anh vẫn nghĩ đến em, mong người con gái trong vòng tay mình chính là em.

Anh nhìn ra ngoài trời mưa, mùa xuân đẹp hơn anh tưởng. Giá lúc này có em bên cạnh, anh sẽ đưa em đi chơi xuân, đến bất cứ chỗ nào em thích. Mùa xuân luôn rộng lượng. Anh phải tận dụng thôi, không thể bỏ sót, để khi gặp em, anh có thể vui mừng nói với em rằng: những mùa xuân chờ đợi em, anh rất vui mừng và sống tốt.

Hà Nội đỏ thắm bích đào, hương đào dịu nhẹ và tinh khiết. Anh chợt thấy bóng dáng em lướt qua ô cửa sổ hình vuông với tà áo lụa bay, như có cả những cánh bướm bay theo. Này hoa, này lá, này phố, ngơ ngác nhìn em. Những giọt mưa lung linh đậu trên tóc mềm, một nụ cười vô tư vỡ trên cánh hoa biếc. Em đủng đỉnh như thế này ư?

Chuông điện thoại reo làm anh sực tỉnh. Có phải là cô gái anh đang đợi điện không? Thằng bạn chết tiệt! Làm anh một phen mừng hụt. “Có đi uống không?”. “Uống cái gì, tôi đang mệt, để hôm khác nhé”. “Ông sao thế? Ngày nào cũng mệt, đói tình hả?”. Thằng bạn hỏi đúng tim, nhưng mà dại gì khai ra với nó. Anh cười xòa cho qua chuyện, rồi anh cũng viện được vài lý do để không phải ra ngoài lúc này. Anh muốn dành một ngày để chờ cô ấy.

Đó là cô gái có cái nhìn như muốn hút hồn người ta ngay. Khuôn mặt dễ ưa và có nhiều góc cạnh. Tiếp xúc với cô lần đầu, người ta lầm tưởng mình đã quen cô từ lâu, tất nhiên với những anh chàng đa tình dễ xảy ra trường hợp ngộ nhận. Anh đã ở vào trường hợp ấy, từ ánh mắt đầu tiên, cử chỉ và lời nói, cô đã làm anh trở nên mê muội kiểu như là tiếng sét ái tình. Anh bị hạ ngục mà không có một sự chống đỡ nào.

Tình yêu trong anh như thăng hoa, muốn bay lên cho thỏa cùng đất trời. Anh nghĩ đến chuyện chinh phục trái tim cô. Mà có lẽ với anh điều đó không khó lắm bởi anh như đã nhìn thấy được một hôm mai ở nơi cô. Anh sẽ chinh phục được. 

Hôm cùng bơi thuyền trên Hồ Tây với cô, anh đã thận trọng tỏ tình. Cái hôn lần này của anh cũng nhận được một sự phản ứng, hơi yếu đuối và cương quyết một chút. Vậy vì sao cô lại nhận lời đi chơi với anh. Anh có cảm giác khác, anh không tin cô đã có người yêu, là vì nếu cô có người yêu sẽ không dễ dàng nhận lời đi chơi với anh. Đằng này cô hết lời ca ngợi anh về cả hình thức lẫn tâm hồn, về cả cái sự năng động, nhiệt tình và ga lăng.

Một người bạn nói cho anh biết rằng người con gái này đang tìm thấy ở anh cái mà người yêu cô ta không có. Là vì rất có thể cô ấy yêu người kia thực sự, nhưng người đàn ông kia lại có những khoảng trống làm cô ấy không thỏa mãn, cô ấy đã tìm thấy sự thiếu hụt đó ở anh, và cô ấy đi với anh để được lấp đầy khoảng khuyết thiếu.

Anh thấy điều ấy cũng có lý, nhưng anh mong là không phải thế. Người ta có rất nhiều lý do để làm việc, để thực hiện một ý đồ. Cái cười và ánh mắt cô chứng tỏ cho sự thánh thiện của con người này, anh cũng không dám nghĩ người con gái mình đang theo đuổi rốt cuộc cũng chỉ là một đứa con gái tầm thường núp dưới khuôn mặt đáng yêu.

Đã đôi lúc anh nghĩ đến chuyện lợi dụng cô, mà cô có gì đáng lợi dụng ngoài những thứ của một cô gái, anh có thể tìm thấy điều đó ở bất kỳ cô gái ăn sương nào ngoài phố, còn tiền chi trả cho vấn đề đó cũng chẳng đáng là bao. Vậy sao anh không làm thế nhỉ?

Anh lại leo lên giường nằm. Với anh cái giường đặc biệt có thiên chức cao cả, mệt mỏi nằm giường, chán chường nằm giường, buồn ngủ nằm giường, cả khi người đàn ông trong mình muốn sướt mướt một chút cũng tìm đến giường. Cái giường có khả năng chứa đựng tấm lưng to bè của anh. Anh không chợp được mắt, một tiếng động nhẹ cũng làm ráo rác. Ôi, điện thoại, mày hãy rung lên đi, hãy chuông lên một hồi theo ý tao đi. Hãy chứng tỏ rằng cảm giác của tao là đúng. 

Anh nằm và nghĩ ra hàng trăm lý do để biện hộ cho sự im lặng của cô, để bao biện cho cảm giác của mình, rằng mình không nhầm, rằng người con gái mình đang chinh phục không phải là một cô gái ưa lợi dụng. Anh nằm co người như một con tôm, chùm tấm khăn kín cả mặt. Cảm thấy trong mình có hàng ngàn hàng vạn con kiến đang châm ngòi.

Anh từng nhủ nếu cô không gọi điện anh sẽ không bao giờ quan tâm đến cô nữa, sẽ không còn nhìn mặt cô. Nhưng anh lại làm khác, trong anh tồn tại biết bao mâu thuẫn, chúng cứ giằng xé nhau. Anh sợ làm vậy mình sẽ cô đơn, nhất là trong lúc này. Không hiểu vì sao anh lại sợ cô đơn đến thế. Cuộc sống con người ta sẽ thật vô nghĩa nếu chẳng có ai bên mình và nỗi cô đơn xâm chiếm. 

Phố ngớt mưa, chỉ còn lại những đôi lứa yêu nhau. Hương của trai trẻ ngập tràn những con phố và các tán cây. Anh đi trong cảm giác lâng lâng dịu dàng. Có thể cô đang đứng chờ anh đến đón cô đi chơi, cô lại gục đầu vào vai anh làm cho lòng ấm lại. Con đường quen thuộc mà sao thấy nó dài ra, những chiếc đèn đỏ nhìn anh nhạo cười.

Cửa phòng mở sau vài tiếng gõ cốc cốc. Cô gái ló mặt ra. Anh hỏi: “Em yêu, em ở nhà đúng không, đi chơi nhé?” Cô gái hơi chau mày. Anh cũng không biết tại sao mình lại gọi cô bằng hai tiếng “em yêu” ngọt ngào đến thế. Cô đã nói lời yêu anh bao giờ đâu. “Anh vào đi, đường có lạnh lắm không?” “Lạnh nhưng cũng chẳng có nghĩa gì, anh đã đến đây được rồi”. “Vào đi anh, chờ em một lát”.

Ngồi vào chiếc giường tầng cư xá, anh có cảm giác đang ở thời sinh viên của mình. Anh đã qua thời sinh viên và bây giờ lại có cái thời ấy một lần nữa. Người ta có thể có hai thời sinh viên nhưng không thể có hai dòng máu, trái tim chỉ đập một chiều. Khi vắng người con gái vào đầu bên kia của đất nước, anh đã từng va vấp với hai mối tình nhỏ bé khác, tựa như một giấc mơ thôi.

Cô má hồng với khuôn mặt ướt át, mái tóc dài đã để lại trái tim anh những nỗi đau và sự bi quan về thế giới phụ nữ. Một cơn gió nữa bay qua đời là cô gái sinh viên du lịch, thực sự anh không thể đáp ứng được những đòi hỏi của cô ta, nhưng cô đã cho anh một bài học về lừa tình, lừa tiền ngoạn mục của một số đàn bà, con gái trong xã hội đang đầy sự biến động này. 

Câu hỏi của cô kéo anh về thực tại. Anh giấu giếm điều mình nghĩ và càng khiến cô nghi ngờ. Có thực sự cô quan tâm đến những gì anh nghĩ? Mà không, đó chỉ là cảm giác, cũng giống như những lời tán thưởng cô dành cho anh. Chắc gì nó đã thật lòng. Không trả lời cô, anh chỉ nhăn nhở cười.

“Mình đi đâu anh?”- Cô hỏi. Anh nói: “Em muốn đi đâu, anh đưa đi đó”. “Mình kiếm một chỗ nào đó để chơi, uống nước cũng được”.

Chiếc xe lao ra phố, người ngoài trông vào sẽ nghĩ luôn đây là một đôi uyên ương. Anh đôi lúc cũng có cảm giác ấy, cảm giác của một tình yêu thật sự. Anh và cô như đôi tình nhân có lẽ chỉ cần một đôi cánh, một sải tay nữa là đến cái đích cuối cùng. Phố và xuân mênh mang. Những dãy nhà cao vời vợi cũng đang tận hưởng cái tiết trời đẹp xứ Bắc. Không ai có thể phủ nhận những hàng cây đang hứng tiết xuân để xanh như đang hứng tình.

Anh cười, cái cười khó hiểu. Cô gục đầu vào lưng anh. Những giận hờn trong anh bỗng tan biến. “Tại sao em lại đi với anh?” Nhiều lần anh hỏi cô câu hỏi ấy, nhưng hoặc là cô chỉ cười, hoặc là cô lảng sang chuyện khác. “Em biết không, anh muốn có em. Anh như thấy em đã là của anh rồi”. “Xin anh, em có người yêu rồi!”. “Không đúng, em nói dối, em đùa anh.” “Em không đùa đâu!”. Giọng anh lại thảng thốt: “Vậy em đi với anh làm gì?”. 

Cô lại chỉ cười: “Anh ơi, em chưa thấy ai thánh thiện và nhiệt tình như anh, hãy coi em là em nhé”. Anh nghe câu đó đã trăm lần. Thì anh đã từng chấp nhận như thế. Anh tự bảo cứ nhẫn nhịn một thời gian, biết đâu cô rung động. Nhưng thời gian càng qua đi thì anh càng cảm giác cô đi với anh vừa như người tình vừa như chỉ một người bạn. Có nghĩa là cô có thể lãnh nhận bất cứ sự chiều chuộng nào của anh nhưng lại không thể để cho anh hôn lên trán cô dù chỉ một lần. Vậy thì cô theo anh làm gì. Câu hỏi bao ngày nhức nhối.

Thay vì đưa cô đi lang thang đâu đó, chỉ uống nước và nói chuyện, anh đã đưa cô đến một nhà hàng đặc sản. Trong khi chờ đợi người phục vụ mang đồ lên, anh lại thổ lộ lòng mình. Hai người đứng nhìn về mặt hồ, anh ôm cô từ phía sau. Đúng lúc này điện thoại của anh lại đổ chuông.

Khuôn mặt anh nhăn lại. Tại sao lúc khác nó không chuông mà lại chuông vào lúc này. Hiện lên trên màn hình là số máy bàn từ miền trong. Đầu dây là tiếng con gái: “Anh ơi, em đây, anh đang làm gì thế? Anh có đi chơi xuân không? Trong này em rất nhớ anh, em chỉ mong sao cho hết khóa học để về với anh, chúng mình sẽ được ở gần nhau. Trong này mùa xuân đẹp lắm. Trời Hà Nội có mưa không hả anh? Em nhớ anh.” 

Giọng anh lí nhí: “Trời đẹp lắm... đẹp lắm, có đi chơi xuân, có đi... nhớ em...” Anh như con gà mắc tóc, ấp úng, chỉ sợ cô gái bên mình nghe thấy. “Anh sao thế? Không được khỏe à? Anh phải giữ gìn sức khỏe đấy, kẻo khi em về anh mà ốm là không yên với em đâu.” “Được rồi, anh cúp máy đây”.

* * *

Một mai đây rồi em ở miền Nam cũng sẽ về, có thể anh đã không suy nghĩ một cách chín chắn. Với cô gái này, điều đó đâu phải tình yêu. Anh cũng không thể tìm thấy tình yêu nơi cô bởi cô không có tình cảm với anh. Anh ngộ nhận. Cô chỉ theo anh vì ở anh có cái mà người yêu cô không có. Còn anh, để lấp vào khoảng trống trải trong lòng vì xa người yêu mà tìm đến cô. Dẫu rằng đã có lúc anh cảm thấy mình ấm cúng hơn, nhưng chỉ là cảm giác lừa lọc chính mình, rồi lại rơi vào xót xa và cô đơn.

Đưa cô gái về, có thể sau đây anh sẽ nói rõ với cô về mối quan hệ này. Chúng ta không thể tự lừa dối mình và lừa dối người khác. Tình yêu thực sự nó phải có một vị trí xứng đáng. Dẫu biết mùa xuân năm nào chẳng đến nhưng mùa xuân đôi lứa chỉ có một mà thôi. Đừng lãng phí nó.

Anh về trường Văn hóa sau một bình minh lên, nhưng chiếc lá nhảy múa trong tiết xuân non ấy. Những mùa xanh xao lòng và nhớn nhác chờ đợi. Bây giờ như nó đã qua đi, trả lại cho anh sự thanh thản và một sức sống khác. Đâu đây, tiếng hát quen thuộc của người con gái anh đợi như những giọt pha lê màu hồng đọng lại, và cả tiếng cười thủy tinh trong suốt.

Ý kiến bạn đọc

Ý kiến của bạn sẽ được biên tập trước khi đăng. Xin vui lòng gõ tiếng Việt có dấu

Cùng chuyên mục
Sắp diễn ra Liên hoan nghệ thuật múa rối nước không chuyên tại Hà Nội

Sắp diễn ra Liên hoan nghệ thuật múa rối nước không chuyên tại Hà Nội

(PLVN) - Các tiết mục múa Rối tham gia Liên hoan nhằm tái hiện các sự kiện lịch sử vẻ vang của dân tộc; phản ánh chân thực đời sống của nhân dân trong sinh hoạt, lao động sản xuất, mong ước mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu; giới thiệu, tái diễn lại các hoạt động văn hóa dân gian độc đáo…
Đọc thêm