Từ xe ôm tới “người vận chuyển” rồi thành tội phạm

(PLO) - Ngồi uống trà đá tại một số tuyến phố ở Hà Nội như phố Tân Ấp dọc đê sông Hồng không khó để bắt gặp hàng loạt  gái “bán hoa” ngồi trên chiếc xe máy kẹp ba, kẹp năm chạy hết tốc độ trên đường. Người cầm lái những chiếc xe máy như vậy được giang hồ gọi bằng ngôn ngữ ám chỉ là “người chuyển thức ăn cho chim”. 

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Ảnh minh họa. Nguồn internet.

Nghề “chuyển thức ăn cho chim”
Khi tôi đến điểm hẹn ở một góc phố thì đã thấy Ninh - một người có tiếng là am hiểu “thế giới ngầm” ngồi đợi sẵn ở một góc khuất của quán trà đầu ngõ. Thấy tôi, Ninh nhe răng cười: “Ngồi đi em. Tí nữa thể nào cũng có trò để xem”. 
Thấy bộ mặt ngây ngô của tôi, Ninh giải thích kỹ càng: “Chỗ anh em mình đang ngồi được mệnh danh là “trạm trung chuyển thức ăn cho chim” của Hà Nội. Cái trạm trung chuyển xe bus Cầu Giấy thế nào thì ở đây nó cũng hoạt động tương tự như thế. Khác chăng phương tiện vận chuyển là xe ôm và hành khách thì toàn là gái mại dâm”.
Nghe Ninh nói tôi mới vỡ lẽ. Ninh sống ở Cầu Giấy nhưng hay đi lượn đêm lên các con phố, hàng ngày chứng kiến những cảnh tượng xốn mắt đó không khỏi bức xúc. 
“Mấy thằng bạn anh lúc đầu khoái lắm, bỏ ra 2 nghìn đồng gọi một cốc trà là ngồi cả buổi, tha hồ ngắm các em “đánh võng” qua lại, thi thoảng còn được xem đánh nhau như phim hành động.
Nhưng giờ chả thằng nào buồn bén mảng đến, sợ phải vạ. Chúng nó đánh nhau suốt, chả phải đầu cũng phải tai” – Ninh cho biết. 
Ngồi quan sát, tôi thấy những gì Ninh nói hoàn toàn chính xác. Quán cóc chúng tôi đang ngồi khéo léo tận dụng được khoảng lưu thông nên rộng rãi và khá đông khách. Phần lớn là gái mại dâm và những tay anh chị “đầu bò, đầu bướu” ngồi hút thuốc phì phèo, tiếng chuyện xen lẫn những tiếng chửi thề râm ran.
Thi thoảng, cũng có một số khách vãng lai tiện đường ghé quán hoặc vì một mục đích rất giống như tôi hôm nay - “xem phim hành động miễn phí”.
Sau một hồi “no” mắt bởi những tấm thân nõn nà, sexy sau những bộ đồ bó sát mỏng tang hay những bộ quần áo siêu ngắn thách thức với tiết trời lạnh buốt mùa đông, như để nồng hậu đón tiếp vị khách lạ là tôi, một màn võ thuật được diễn ra cách chỗ tôi ngồi chỉ dăm sải chân.
Một nhóm 6 thanh niên hằm hè chửi bới một cô cave chỉ vì một cái liếc đểu.
Cô này ban đầu cong cớn nói lại dăm ba lời nhưng sau thấy đám kia có vẻ “nóng mắt” liền im thít. Vậy mà vẫn không qua chuyện. Hai thanh niên trong nhóm đứng phắt dậy đấm thẳng vào mặt ả, rồi giật ngược tóc bắt cô nàng quỳ xuống xin lỗi rồi mới chịu tha. 
Thấy vẻ mặt sợ hãi của tôi, cô hàng nước cười: “Chúng nó đánh nhau suốt. Gái đánh gái, xế đánh xế, gái đánh khách, xế đánh khách, rồi bảo kê đánh gái, bảo kê đánh khách.
Nói chung là lúc nào cũng đánh nhau loạn cả lên. Đầu tiên ai cũng như cháu thấy khổ thân mấy con bé, nhưng nhìn lúc chúng nó trả thù lại thì lại thương… mấy thằng kia”. 
Khi được hỏi về những gã vừa đánh người này, Ninh trả lời: “Toàn người vận chuyển “ruột” của các ả đấy. Gọi là người vận chuyển nhưng kiêm nhiệm đủ các “vai” luôn”.
Rời khỏi quán, tôi bắt đầu đi vào tìm hiểu cuộc sống lạ lùng của một cái “nghề” mà thiên hạ gọi là “vận chuyển thức ăn cho chim”. Nó không ô nhục như nghề làm gái lấy “vốn tự có” nuôi miệng, nhưng nó cũng chẳng lành mạnh như nghề xe ôm chở khách và ẩn ức của “người làm nghề” cũng không kém gì những “khách hàng” mà họ chở sau lưng.
Ngắn ngủi con đường từ xe ôm đến tội phạm 
Sau một ngày lục tìm trong toàn bộ các mối quan hệ, tôi nhờ một cậu bạn sắp xếp được một cuộc hẹn ngắn với Phong – một thanh niên hành nghề chở gái đã gần nửa năm nay.
Phong có dáng người gầy, dong dỏng, quần áo đúng mốt song không che đi được những dấu vết thôn quê khắc khổ. Mới chỉ hơn 20 tuổi nhưng Phong trông già hơn nhiều với gương mặt sạm đen từng trải. 
“Đi nhiều nên bạc mặt ra, mà làm cái “nghề” này mà cái mặt nó không chai ra thì không làm được” - Phong chia sẻ.
Với “nghề” của mình (mà cũng chả biết có nên gọi là nghề hay không), Phong thường hoạt động bất kể ngày đêm nhưng thời gian chính nhất vẫn là từ chập tối đến nửa đêm, với lịch trình quen thuộc là chiều chiều chở gái đến các quán karaoke, hoặc chở mối quen đi làm ở các nhà nghỉ.
Khu vực đón khách chính là dọc phố Tân Ấp, quanh khu vực Bệnh viện 108, gái “chạy sô” qua 4 – 5 điểm chỉ cách nhau vài trăm mét.
Với đặc trưng công việc đòi hỏi sự bền bỉ, tinh ranh nên những người hành nghề “chở thức ăn cho chim” này đều có tuổi đời khá trẻ, chỉ từ 20 – 30.
“Khách luôn ghét phải chờ đợi và cũng thích có nhiều hàng để lựa chọn, vì thế bọn em phải chấp nhận mọi hiểm nguy như đi ngược chiều, phóng hết tốc độ, đi lên vỉa hè, “cân” 4, “cân” 5 (chở 4 – 5 người) một lúc, miễn là chở được càng nhiều gái với thời gian càng nhanh càng tốt.
Hầu như tất cả xe đều được doa nòng nâng phân khối, làm lại máy và giảm xóc. Xe cũng chỉ là xe rẻ tiền thôi cho đỡ xót ruột” – Phong cho biết. 
Rồi Phong cũng tổng kết luôn: “Làm cái “nghề” này cũng cần sức khỏe và phải liều, đêm mưa lạnh cũng đi, đang ốm mà nửa đêm có khách cũng đi. Gái có tin mới gọi, được làm xế “ruột” của gái cũng không dễ đâu”.
Qua tìm hiểu, ngoài đơn thuần hành nghề chở gái kiếm sống qua ngày, giới xế ôm cũng thường kiêm luôn việc sai vặt, ma cô chăn dắt gái cho má mì và trực tiếp bảo kê cho gái. Tiền đi khách được thu về cho má mì từ chính những kẻ này, thậm chí “xe ôm” sẵn sàng “xử đến nơi đến chốn” khi gái dám làm trò qua mặt, đánh lẻ…
Đa phần những người làm nghề “chở thức ăn cho chim” này lúc đầu đều nghĩ đơn giản rằng kiếm một chút vốn rồi về quê làm gì thì làm, nhưng rồi đã dấn thân vào con đường tội lỗi rồi thì chẳng thể rút chân ra được. 
Chị Hà, chủ quán trà đá cho biết: “Những ngày gần tết lực lượng công an thường xuyên tấn công triệt phá nhiều ổ nhóm hoạt động chứa chấp, môi giới mại dâm. Gái mại dâm hết “chỗ nấp” đã thay đổi phương thức hoạt động bằng cách dùng xe máy, xe đạp thường và xe đạp điện làm phương tiện di chuyển để mồi chài, câu kéo khách làng chơi ở các khu vực công cộng”.  
Xem chừng lực lượng công an dù thường xuyên tổ chức quây quét và lập hồ sơ xử lý số đối tượng hoạt động mại dâm tại địa bàn công cộng nhưng tình trạng hoạt động mại dâm lưu động vẫn diễn ra bởi chế tài xử lý hành vi bán dâm còn quá nhẹ, chưa đủ sức răn đe, chỉ như “bắt cóc bỏ đĩa”. 
Điều này cũng đồng nghĩa với việc tuy chỉ là một anh xe ôm nhưng với đặc thù thường xuyên tiếp xúc với những thành phần bị xã hội xem thường, những thanh niên nông thôn chân chất đã nhanh chóng sa vào vòng xoáy tội lỗi của nghiện ngập hoặc cờ bạc, lô đề, nợ nần chồng chất, có kẻ còn đi cướp giật trên đường…
TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục
Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất đời người

Khẩu nghiệp là nghiệp nặng nhất đời người

(PLVN) - Khi một người nói xấu người khác, thế nhưng người bị nói xấu không nhận, không quan tâm, thì người nói có khác nào tự ngửa mặt lên trời phun nước bọt, bị nước bọt rơi ngay xuống chính mặt mình. Ở đời, họa từ miệng mà ra, vì người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Đọc thêm