Bí mật của người vợ nhẫn nhục

(PLO) - Cuối cùng chị cũng viết đơn xin ly hôn, anh khá bất ngờ trước tình huống trớ trêu này. Lâu nay anh cứ nghĩ người quyết định mọi chuyện (kể cả việc ly hôn đi chăng nữa) chỉ phụ thuộc vào anh, còn chị chỉ là người đàn bà sau xó cửa. Nhưng anh đã chết đứng  vì những bí mật ẩn sau thân phận của người vợ nhẫn nhục.

Bí mật của người vợ nhẫn nhục

Anh chị kết hôn được hơn năm năm và đã có cô con gái lên bốn tuổi. Vốn là một doanh nhân thành đạt, tài sản của anh phải kể tới hàng chục triệu đô, tiền tiêu vặt hàng ngày của anh cũng bằng lương cả năm của chị. Bởi vậy, từ ngày bé Kẹo ra đời, chị nghỉ hẳn công việc mơ ước là giảng viên của một trường đại học có danh tiếng để ở nhà chăm con. “Công việc của em vừa đau đầu lại rát họng, lương thì không đủ tiền mua sữa cho con. Thôi, em không phải vất vả nữa, cứ ở nhà chăm con, chuyện kinh tế để mình anh lo”. Chỉ nghe anh nói thế, chị từ bỏ luôn giấc mơ của mình.

Thời gian đầu chị thấy quyết định của mình là sáng suốt khi chị được toàn tâm, toàn ý lo cho chồng con, không phải thức khuya dậy sớm để soạn giáo án nữa. Nhưng chừng vài tháng qua đi, chị mới thấy lựa chọn của mình quá vội vã. Tiền anh đưa chị không thiếu, chỉ thấy thiếu vắng sự sẻ chia và quan tâm của chồng.

Anh chỉ biết buổi sáng ngủ dậy có tô phở ngon do tay chị nấy đặt sẵn trên bàn, tối về đã có chậu nước thảo dược còn nóng để anh ngâm chân- không cần biết ngày hôm ấy chị vui hay buồn, có mệt mỏi hay không. Nhưng từ chuyện to đến chuyện bé trong nhà, hễ chị góp ý là anh gạt phắt đi, cả việc mặc quần áo gì cho con khi đi chơi đều do anh quyết định. Anh bảo đàn bà chỉ nói những chuyện vỉa hè, còn trong gia đình, quyền quyết định phải là người trụ cột, mà nhân vật trụ cột đó phải là anh.

Rồi chuyện chăn gối của vợ chồng, mỗi lần có nhu cầu là anh làm bằng được, không cần đoái hoài đến cảm giác khó chịu của vợ. Nhịn mãi không được, một lần chị có ý kiến thì anh đay nghiến: có mỗi việc làm vợ mà cũng không xong thì đúng là…bò đực !

Chị choáng váng trước những lời nói phũ phàng thốt ra từ miệng chồng. Nhưng sợ mọi người bàn ra tán vào, chị im lặng chịu đựng để làm người  vợ chỉn chu của một ông chồng thành đạt. Chị cun cút nghe theo anh, không dám ho he nửa lời. Tưởng chị đã an phận thủ thường, anh càng ra sức thể hiện cái Tôi của mình.

Tuy nhiên, trước mặt thiên hạ và bạn bè, anh bốc chị lên tận mây xanh, cho rằng không có chị làm hậu phương vững chắc thì anh không có được thành quả như ngày hôm nay. Mà đúng thế thật, từ chuyện chăm sóc cha mẹ chồng già yếu đến việc con nhỏ nay ốm mai đau, có khi nằm viện cả tuần thì cũng chỉ có mình chị ở bên con. Những lúc chị cần bờ vai của chồng để có thể ngả đầu cho vơi bớt lo toan, những lúc bé Kẹo thèm được cái vuốt ve của bố thì anh đều đang bận ở tận đâu đâu.

Một lần chị bị cảm lạnh không dậy sớm nấu ăn cho anh được, anh thể hiện ngay thái độ với bộ mặt hằm hằm. Buổi tối về anh chưa thấy bộ quần áo được  chị là phẳng phiu treo trên giá như mọi khi, anh liền xộc vào chỗ chị nằm, giọng xiết qua từng kẽ răng.

Chịu đựng chán cũng khiến cho bản năng tự vệ trong chị trỗi dậy. Chị bắt đầu “bật” lại những yêu cầu trái khoáy của anh khiến anh hết đi từ bất ngờ này đến bất ngờ kia. Anh không ngờ người đàn bà an phận như chị lại dám “hỗn” cả với chồng.

Bí mật của người vợ nhẫn nhục  ảnh 1
Anh không ngờ người đàn bà như chị lại dám hỗn với chồng (ảnh minh họa từ Internet)
Chị đâu có an phận, đến lúc chị tỏ ý sống ly thân, anh cười khẩy tỏ vẻ thách đố. Trong đầu anh luôn mặc định rằng mình là cây đại thụ, chị chỉ là thân cây tầm gửi mà thôi, rời anh ra, chị chỉ có nước đứng đường. Bởi vậy chuyện chị nói, anh coi là tầm phào, giống như người lớn vẫn lấy ông ngáo ộp ra dọa trẻ con.

Nhưng chị không đùa, hơn tháng sau thì anh nhận được lá đơn ly hôn từ chị. Đến lúc này anh vẫn không tin, anh vẫn còn niềm tin vững chắc để đắc thắng, đó chính là bé Kẹo. Bé Kẹo là niềm tự hào và an ủi lớn nhất của chị, chị không thể sống xa con dù chỉ một ngày. Nhưng nếu ly hôn, quyền nuôi dưỡng con chắc chắn sẽ thuộc về anh. Anh vẫn đinh ninh, bước ra khỏi ngôi nhà của anh, chị sẽ trở thành người vô gia cư: thu nhập không có, chỗ ở cũng không, lấy gì đảm bảo cho tương lai của con.

Nhưng chị vẫn quyết tâm ra Tòa. Trái với dự đoán của anh, Hội đồng xét xử đã cho chị được quyền nuôi con và nguyện vọng của bé Kẹo cũng muốn được ở bên mẹ. Đến lúc này, anh mới ngã ngửa khi biết chị đã âm thầm (từ lúc nào chẳng biết) xin được trở lại trường dạy học. Còn nơi ở, dù chị chưa có nhà lầu xe hơi như anh, nhưng nhà trường cũng bố trí cho mẹ con chị một căn hộ tập thể khá thoáng mát.

Thất thểu ra về sau phiên tòa hậu hôn nhân, anh mới chua xót nhận ra mình đã mất tất cả chỉ vì sự coi thường và xem nhẹ vai trò của vợ. Anh đã không lường trước được sức mạnh vĩ đại vẫn ẩn chứa bên trong người vợ tưởng như luôn nhẫn nhục trong xó cửa./.

TIN LIÊN QUAN
Cùng chuyên mục

Đọc thêm